“Dũng mãnh? Dũng mãnh không thì có tác dụng gì? Đánh nhau phải dùng cái đầu!” Hạ Linh Xuyên khoanh tay, “Các ngươi trước thì làm bia đỡ đạn cho Bách Liệt, sau lại thành tốt thí cho người Bối Già, như vậy mà đòi thắng ư? Cái kế hoạch mà các ngươi tự cho là hay ho ấy, trong mắt ta toàn là lỗ hổng! Cứ đà này, thứ các ngươi vác trên vai không phải là đao thương mà là cuốc xẻng, nửa đời còn lại cứ mặt bán cho đất, lưng bán cho trời, ngoan ngoãn đi cày ruộng đi!”
Bên dưới im phăng phắc, chỉ còn tiếng mưa xối xả.
Mỗi giọt mưa quất lên người lạnh đến thấu xương, dường như muốn gột sạch đi chút căm hờn và bất mãn cuối cùng còn sót lại trên mình đám bại quân này.
“Giam riêng từng tên vào kho, sáng mai xử lý sau.” Thấy mấy tên Bách Long nhân ngoan cố nhất cũng đã tiu nghỉu, Hạ Linh Xuyên mới ra lệnh cho Mẫn Thiên Hỉ và những người khác, “Vạn Sĩ Phong theo ta đến bãi biển tây nam, lôi cổ những kẻ đang trốn ở đó ra đây.”




